sẽ mãi chẳng bao giờ nó đến được... phố đầy sương, và trời mù mưa

ngồi cho yên, cho vững chãi

ngồi cho yên, cho vững chãi
an định

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2009

tôi&những suy nghĩ& những ngày nắng


Hôm qua Duy điện thọai về từ bên Úc, nó hỏi đủ thứ... nào là mày học ngành nào ? hệ gì ? trường chi ?
học Quản trị kinh doanh, hệ đại học, trường Hoa Sen
mày ở đâu ? có nhà riêng trên đó àh ?
tao ở quận 1, chung với cậu mợ tao.
có bất tiện không? tao thấy mày quen ở phòng riêng, xài cái gì cũng riêng hết rồi mà, sao chịu nổi ?
lúc đầu thì không quen , cũng bất tiện lắm, nhưng dần dà thì riết rồi cũng quen !
trời đất, mới có 2 tuần mà mày đã quen nhanh thế ?
ừh, tại tánh tao dễ
dễ gì ? hồi đó tao nghe mày nói phòng riêng mày khóa trái suốt, không ai vào mà, với lại còn treo màn nữa !
chẳng biết nữa, tự dưng lên đây không có tâm trí nào bảo vệ cá nhân ...
...............( cuộc dt kéo dài hết 1 thẻ 45 phút, những câu hỏi về bạn bè, về những người đi xa)
sau cú điện thọai ấy, mình chợt bất ngờ về chính mình. Mình đã sống không phòng riêng, không vi tính riêng, không tủ riêng, không giường riêng gần được tháng nay rồi ! mình giỏi thật ? không, chỉ vì ngày trước mình nghĩ rằng điều ấy khó khăn, nhưng thật sự khi mình bước vào trong hòan cảnh này, mình mới hiểu được mình có thể làm điều đó.
mình đã thôi không quan trọng những cái thuộc về " tôi" nữa, tập bỏ bớt nó đi, để tiếp xúc với thực tại này... và mình cảm thấy thực tại thật tuyệt vời ! mình không còn cảm thấy khó chịu khi đối diện với người hay hòan cảnh mình không thích, vì chúng là Thầy của mình, đến để dạy cho mình biết rằng mình vẫn còn chấp ngã, vẫn còn quan trọng bản thân quá nhiều.
hồi thứ 7 về quê, đêm chủ nhật thức dậy thấy hàng rào trắng và cây cột trước nhà bị vẽ chi chít những từ ngữ bậy bạ... sáng thứ 2, đem cọ ra sơn lại... bắt đầu sân giận nổi lên, chấp vào nhà của tôi, tường rào của tôi v.v.v... bắt đầu vọng tưởng nổi lên, nghĩ hết người này đến người kia.
nếu thật sự mình bình yên, thì mình chỉ việc quét sơn lại... công việc chỉ là thấy chỗ dơ là cạo ra, rồi sơn lại ... thế thôi. Không nghĩ gì lung tung khi không biết rõ người vẽ, không biết rõ động cơ vẽ là gì.
sáng nay, học tiết 4,5,6 nên có thời gian rãnh ngồi ở nhà, gõ máy tính, và suy nghĩ... hồi hôm cũng vậy, ngồi tĩnh tâm và vọng tưởng nổi lên, công việc duy nhất chỉ là nhìn rõ đó là vọng tưởng rồi từ từ nó tan biến đi... cũng giống như việc thấy được cái vệt sơn đen, rồi lấy giấy nhám cạo ra, sơn trắng lại... việc nghĩ người này người kia, giống như việc chạy theo vọng tưởng coi coi mày đi đến đâu, tao dứt khóat phải theo cùng.... cả đời này đã chạy theo những chuyện ấy quá nhiều rồi...
giống như trong một căn phòng tối đen, bật ánh sáng lên thì căn phòng tràn đầy ánh sáng... có người hỏi bóng đen sẽ đi về đâu ? tắt đèn ! bóng đen lại ùa về.... chẳng ai biết ánh sáng và bóng đen đi về đâu, chỉ biết rằng mình đang ở trong chỗ sáng hay chỗ tối... vậy là được rồi.
Thế gian phân rõ ra bên nào Thiện, bên nào Ác... để có dịp đánh giá, phán xét , nhận định. Nên Phật bảo phải vượt khỏi hai bờ Thiện và Ác là vậy ! vì bên nào dấy binh cũng tự khóat áo Thiện, áo nhân danh công lý, bên kia cũng vậy... họ đánh nhau để giành được cái Thiện ! nhưng Thiện đâu không thấy, chỉ thấy thây chất thành núi, máu đỏ thành sông, người người lọan ly... Trịnh Công Sơn cả một đời không đứng về ai, chỉ đứng về nơi con tim của chính mình... ông chỉ rung cảm trước hình ảnh đất nước bị tàn phá do chiến tranh, chỉ rung cảm khi đồng bào bị bom rơi, bom giật ! ông không đứng về Chánh hay Tà _ do con người thời ấy đặt ra... đó chính là phong thái của một người biết được màu nhiệm của thực tại, và thóat khỏi được cái chấp nặng nề của thế gian về Thiện và Ác.
mấy đứa bạn bảo,mày không có chính kiến, không có lập trường chánh trị đúng đắn... blog add có mấy đứa phản động!
tao add những người có tâm hồn.
người có tâm hồn là người biết sống với thực tại, biết suy nghĩ về thực tại ! người ta hay bảo nnhững tên "phản động" chỉ tòan hòai niệm về quá khứ, sống không thực tế ! nhưng tôi lại nghĩ khác, họ sống rất thực, và họ dám nói những gì chúng ta không biết, hay không dám nói, họ vừa dẫn chứng chuyện ngày xưa, lại còn đối chiếu vào ngày nay. Thế thì làm sao có thể gọi họ là hòai niệm quá khứ ? chỉ có thể gọi là là "bất đồng quan điểm" , thế thôi. Mà dù gì, blog của một người "phản động" vẫn hay hơn những cái blog viết tòan Tiếng Việt kiểu mới, họ vẫn biết trân trọng chữ Việt, người Việt chứ không như bọn trẻ bây giờ, vẫn học về lòng yêu nước, nhưng từ trong tâm đã xóa sổ mất chữ Việt rồi.
người có tâm hồn là người biết rung động trước cảm xúc, nhưng không xa rời thực tại. người ta không dùng chữ Việt " tân thời" của bọn trẻ bây giờ, viết những từ TV theo lối nhố nhăng, bậy bạ... họ viết những câu văn về cảm xúc của cái "tôi" cá nhân trước cuộc sống, trước đối tượng tiếp xúc... họ đáng để tôn vinh, chứ không phải bị miệt thị, bị khinh bỉ như một thời người ta đã từng làm như thế. Một xã hội không có những rung cảm về cái "tôi" thì xã hội ấy không khác một nhà máy khổng lồ, và mọi người trong ấy là những con robot, chỉ sống theo những lập trình có sẵn.
người có tâm hồn thực sự sẽ không "tiêu diệt những ai chống lại mình", sẽ không thích những nơi gắn đầy camera vì sợ kẻ gian đột nhập, phá họai ! tại sao vậy ? vì nếu bạn có tâm hồn, bạn sẽ dùng tất cả, thậm chí là tính mạng của bạn để chuyển hóa tha nhân... chuyển hóa không phải là lên án, không phải là "thanh lọc", không phải là "xóa sổ"... mà là ôm ấp vào lòng, lắng nghe và thấu hiểu. Ngày xưa Đề Bà Đạt Đa hại Phật, năm lần bảy lượt ! Phật có ra tay dùng phép màu "thanh lọc", "tiêu diệt", "xóa sổ", "ngăn chặn" không ? Phật chỉ mỉm cười !
ngày xưa có vị hòang hậu mướn người chửi Tăng thân, Phật có nói gì không ? chỉ cố gắng tùy duyên mà hóa độ.
nếu thật sự nơi ấy là bình yên, nơi phục vụ cho sự bình yên thì có lẽ camera sẽ không gắn đầy những lối ra vào, người ta nhìn nhau, sẽ không nghi kị nhau " mày là Hồi giáo hả ?", "mày là Tin Lành hả ?" ... chỉ nhìn nhau, àh, anh đến nơi này để học hỏi sự bình an... anh và tôi cũng như một ! chỉ thế thôi, đơn giản lắm !
........mấy ngày nay, thực tập không chấp thân này là có thật, không chấp vào cái này của tôi, cái kia của tôi... tự dưng thấy lòng bình an lạ... hồi tối vẫn còn một chút chấp ngã, một chút buồn buồn khi có người nói nặng v.v.v vậy là cứ nghĩ, nếu ở nhà tao, chắc tao chửi mày mềm xương rồi...khuya đến, bắt chân ngồi tĩnh tâm, thấy phải gọi người ấy là Thầy, vì việc người ấy làm, khiến mình thấy mình còn vụng về nhiều lắm....
...............................
sáng bình yên với những tia nắng trải dài trên sàn nhà, con mèo nằm cuộn tròn trên ghế.... ăn vội vài miếng bánh rồi đón xe đi học... chưa khi nào lòng nhẹ nhàng đến thế...........

Không có nhận xét nào: