sẽ mãi chẳng bao giờ nó đến được... phố đầy sương, và trời mù mưa

ngồi cho yên, cho vững chãi

ngồi cho yên, cho vững chãi
an định

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2009

Noel_hạnh phúc và miên man


Ngòai công viên, người ta đã cho dựng sân khấu, cảnh trí về Noel ... những mái nhà trong tuyết trắng. những cây thông, những đòan tuần lộc chở già Noel như bay trên những con đường đầy tuyết. Tết đến vì cảnh vật ấm lên mà lòng người yêu nhau, thương nhau được khơi dậy, còn Giáng sinh vì lạnh và vì hạnh phúc mà phải chăng người ta cần có đôi ?
Nó vẫn nhớ những mùa Noel năm trước, những bữa tiệc Giáng sinh đầm ấm của gia đình trong tiếng nhạc ngân vang, ánh đèn vàng ấm áp, cây thông với những đèn màu xanh đỏ chớp tắt, và nụ cười luôn đậu trên môi mỗi người trong gia đình. Đêm hôm ấy, là đêm của tiếng cười và âm nhạc, của yêu thương và ấm cúng. và trong đêm ấy....
Mẹ sẽ dọn lên món xôi ngũ sắc hình trái tim... màu đỏ, màu xanh, màu tím, vàng, trắng của những lọai xôi.. đỏ của gấc, xanh của lá dứa, vàng của đậu xanh, tím của lá cẩm, và trắng tinh khôi của nếp... và trên bàn sẽ có đĩa tôm khô xào mỡ hành, sẽ có con gà ru-ti ngon tuyệt, những giọt mỡ vàng lựơm chảy trên thân gà... và mọi người nhập tiệc, với nụ cười và hạnh phúc! Trên môi ai cũng "bóng lưởng" mỡ dầu, và hình như hình ảnh ấy khơi gợi mọi người nghĩ về hạnh phúc, nghĩ về sự đủ đầy.
Trước đó, chiều Gíang sinh, nó sẽ đến nhà thờ để được thăm chúa Hài đồng... năm nào cũng vào mùa Đông, Chúa sẽ giáng sinh một lần nữa... như một chu kỳ. Chúa Hài đồng nằm trong rơm rạ, xung quanh là những con bò, con lừa, xung quanh là hang đá lạnh căm căm, ngòai trời là tuyết, những bông tuyết rơi trắng xóa.... Hài nhi vẫn cười, và nụ cười thay cho Vương miệng, ánh mắt trìu mến thay cho Quyền lực, và bàn tay dan rộng yêu thương thay cho roi da, và cờ dấy binh. Hài nhi cười thật bình yên trong hang đá, trong khó nghèo và giá rét để con người một lần nữa hiểu rằng, sự hy sinh và lòng yêu thương vượt lên trên những khó khăn, nghịch cảnh và đói nghèo...
Xa xa nơi hang đá, các Cha sẽ cho dựng lên hình ảnh Ba vua đi theo dấu chỉ của Thiên sứ Chúa trời, là một ngôi sao chiếu sáng giữa đêm đông giá rét... hình ảnh Ba vua năm nào cũng miệt mài theo ánh sáng, theo niềm tin để cho con người một lần nữa hiểu rằng, niềm tin mạnh hơn giá rét, mạnh hơn nghịch cảnh và bạo quyền.
và trên các cánh đồng, những người chăn chiên cũng được Sứ thần Chúa đến để loan báo tin mừng, họ cùng nhau, bế những con chiên mới sinh, dễ thương và mủm mĩm cùng đi theo ánh sáng trên cao vợi, để đến với Hài nhi, để nhìn thấy dấu lạ... những kẻ khó nghèo cũng cùng một mục đích với các vị đế vương, và với các vị thiên thần_đêm ấy cũng giáng trần hòa cùng niềm vui... hình ảnh ấy tự dưng làm lòng nó cảm thấy bình an... nơi hang đá xa vắng, là nơi hội tụ của trời, của người, của những gia cấp khác nhau, và trong đêm thánh vô cùng ấy, giàu và nghèo cùng nhau phủ phục dưới chân Hài nhi_ biểu tượng của tình thương.
Nơi hình ảnh của Hài nhi có lẽ là khỏang thời gian đẹp nhất của Chúa Jesu, là khỏang thời gian hạnh phúc nhất ! Chúa không phải trả lời đối đáp trước quân dữ,và lúc này Hài nhi chỉ có mỉm cười, xung quanh tràn đầy ánh sáng của Thánh thần... khung cảnh ấy vừa gần gũi mà lại vừa huy hòang... tình yêu thương và bác ái hòa quyện tất cả lại, kết nối trời và người, giàu và nghèo, thú vật với con người... nơi ấy chỉ có một_ Hài nhi.
mùa Noel ngày xưa, có một cô bé đã chết cóng giữa những cơn mưa tuyết, xung quanh là đầy rẫy những que diêm_mơ ước và vọng tưởng... giữa đêm lạnh ấy, cô bé ấy lạnh lẽo và cô độc với muôn vàn những vọng tưởng nổi lên theo một que diêm cháy, hình ảnh con gà Tây, hình ảnh người bà v.v.v. mỗi que diêm tàn lụi là cách một vọng tưởng rời bỏ... vọng tưởng là đốm lửa của một que diêm... vô thường. Cô bé ấy chết giữa mùa Noel vì mọi người bận đi nhìn ngắm một yêu thương khác, và mọi người bận vui cười... con người thường quên khuấy đi cuộc sống hiện tại, họ chỉ thích ngắm những gì họ cho là đẹp, mặc dù Hài nhi đã chọn nơi ra đời là một hang đá, con người vẫn đến chiêm bái... nhưng họ quên mất vị thiên sứ ngày nay không dẫn họ đến với hang đá tạm bợ mà dẫn họ đến những Hài nhi khác... những Hài nhi đang cần yêu thương, đang cần được quan tâm và nâng đỡ... Hài nhi xưa không muốn con người chiêm bái một bức tượng bằng gạch đá mà muốn con người đến với những Hài nhi của hiện tại, những hài nhi bằng xương bằng thịt đang co ro giữa những hang đá của cuộc đời....
và khi nó dự lễ Đêm Giáng sinh về, nó sẽ phụ gia đình dọn chén, nĩa cho bữa tiệc đêm....
năm nay, mong Giáng sinh sẽ đến hạnh phúc hơn những năm về trước.
Mẹ ạh...
mùa Noel năm nay, mẹ không vào bếp nữa vì lý do sức khỏe, Út vào bếp thay mẹ... Út dạo này đã thay đổi khác xưa nhiều lắm, Út đã sống tình cảm với gia đình hơn, không còn những rào cản, những vỏ bọc, không chạy ra bên ngòai nhiều như ngày xưa nữa mà quay về với gia đình, với chị em để yêu thương, san sẻ và đùm bọc... đạo Phật và sư ông đã giúp Út thay đổi... Út không còn nhìn phán xét mà nhìn để thấu hiểu và cảm thông... Salad cứ nhớ hòai những lần Salad lên Tp, lần nào Út cũng dúi tiền vào balô bảo lấy tiền đi xe... số tiền tuy không nhiều, nhưng vẫn làm lòng đứa cháu đi xa ấm lại, và an tâm... an tâm rằng nơi quê nhà, mẹ vẫn còn gia đình_ một nơi ở của yêu thương.
mùa Noel năm nay là đúng một năm rồi kể từ khi nhà mình xây lại... buồn vui giận hờn đủ cả, và mợ giận không về quê nữa, chỉ có cậu là thi thỏang ghé về. Salad ở nhà cậu mợ, nhận thấy tình thương cậu mợ dành cho mình, tự dưng thấy thương cho cậu mợ quá, giúp đỡ nhà đủ hết mọi thứ, giúp cho nhà tránh khỏi những cái cười khinh miệt, tránh khỏi những cái mặt vênh váo ... vậy mà khi nhà xây xong cũng là lúc tình cảm bị sứt mẻ... Salad trách dì, nhưng trách thì được gì ? gương đã vỡ thì khó lành lắm... nên ba mẹ, Út, và Salad chỉ biết làm sao cho cậu mợ vui, để mỗi khi nghĩ đến dì thì thôi bớt buồn phiền lại... chỉ có thể làm được vậy thôi... ngày Salad lên ở cùng cậu mợ, mẹ dặn kỹ lắm, ở trên đó phải làm sao giúp đỡ cậu mợ công việc nhà, không được ngại việc gì hết...
Mợ àh...
con biết mỗi lần mẹ con, ba con hay Út , hỏi mợ về con :" Thằng Tí dạo này sao rồi chị ?"
mợ hay bảo :" Cưng gì mà cưng wá trời, thằng đó ỏng ẹo, ko nên tích sự gì cả"
nhưng mà mợ biết không ? khi con nghe những lời ấy con không giận mợ, không buồn hay không trách gì cả. vì con biết mợ thương con. trước mặt mợ chỉ nói thế, nhưng từ hổm đến nay mợ có bao giờ la con đâu, cái gì cũng Tí Tí... cái gì cũng gọi con lại ăn chung, còn chở con đi chợ đêm, chở đi siêu thị, mua áo cho con, dạy con cách suy nghĩ...
con hiểu mợ bắt con vê quê phải lên ngày chủ nhật, là mợ tập cho con tánh mạnh mẽ cương quyết... những lần trước con thối thác, né tránh, nhưng đến tuần rồi, con tập nghe theo lời mợ, con đi lên vào chiều chủ nhật... tự dưng con cảm thấy con lớn hơn rất nhiều, trưởng thành hơn và tự lập hơn...
con thích cách mợ dẫn con đi siêu thị, con đẩy xe, mợ đứng trước đầu xe dẫn đường con đi... mợ ơi, trong lòng con, cậu mợ hãy luôn là người dẫn đường cho con giữa phố lạ đầy rẫy những khó khăn, chật chội và ồn ã này...
con thích nhìn mợ mỗi khi mợ làm bếp, hay mợ ngồi lặt rau... nhìn mợ lúc ấy giống hệt mẹ con... đôi khi tự dưng con muốn gọi mợ bằng MÁ như Ba Chỉ , và những đứa cháu mợ hay gọi. nhưng thôi, con thích được gọi mợ là MỢ, như cách mà suốt 18 năm nay con hay gọi... và con nghĩ tên gọi nào cũng vậy thôi, miễn là trong tiếng con gọi MỢ ơi ! có chứa đầy tình cảm của con, vậy là được rồi mợ hén !
Cậu ơi !
Con thấy cậu vui nhất, tếu nhất là mỗi lần cậu uống rượu, khi ấy cậu khác hẳn, họat bát và vui vẻ... con hiểu cậu, và thương cậu nhất khi mỗi lần cậu nói đỡ cho gia đình con, khi cậu gọi mẹ con , Út con và dì là "mấy đứa nhỏ"... hôm kia cậu dạy :" mày phải xem ở đây như là gia đình của mày, có gì không hiều về kinh tế hay chuyên môn thì hỏi tao, về cách sống ở đời thì hỏi mợ mày, còn Ngọc thì hỏi anh vănv.v.v"... tự dưng từ hôm ấy, cậu trong mắt con khác hẳn, lúc trước, con cảm thấy cậu xa lạ, khó gần gũi, nhưng khi nghe cậu nói vậy, con nhận ra cậu thương con, và muốn đùm bọc, chở che và dẫn dắt con... Sài gòn lên đèn, phố xá đông ngịt người... cảm ơn cậu vì đã bảo con xem cậu mợ là gia đình... một gia đình thứ hai, một bếp lò để con quay về và nhớ đến mỗi khi đi xa...
..............
Salad vẫn nhớ Noel hai năm về trước, ở trong nhà cũ... tàn buổi tiệc, cậu Trí mời mẹ qua xem nhà mới... qua bên đó, họ nói với mẹ về tinh thần dòng họ đòan kết, trong khi vừa cất nhà xong, họ bảo với ngọai :" mai mốt chắc đập cái vách này_ tấm vách xài chung của hai nhà, để nhà tui thóang chỗ cho thằng con nó làm tiệm sửa xe".... vậy là ngọai buồn, giận, lên máu... cả nhà đêm ấy như chịu tang, nhục nhã và ê chề... vậy mà đêm Noel, họ nói với mẹ, nói là phải biết nhường nhịn lẫn nhau, phải biết hy sinh cho nhau v.v.v. lần đầu tiên con mới nhận ra được miệng đời tàn độc và vô tình đến thế nào, lần đầu tiên con mới ghê sợ cái gọi là tinh thần, tư tưởng, hy sinh, khi mà bên ngòai là lớp kẹo ngọt, bên trong là mớ chất độc, đắng nghét và xé nát tim người nghe... con đã biết sợ những kẻ bề ngòai tỏ ra đạo mạo, trí thức, để trong bóng tối ngầm hại người đã giúp họ v.v.v...
Noel năm ấy, mợ có về, và cũng có đi cùng mẹ con qua xem nhà người ta... mợ về mà mặt giận run... con hiểu, mợ thương nhà mình nhiều lắm... mợ biết, sống như vậy mà sao sống nổi ?
... và rồi nhà mình được cất lên với sự giúp đỡ của cậu mợ... và Noel năm nay , cũng như năm rồi, nhà mình sẽ không còn nghe những bài học về mớ tinh thần đòan kết giẻ rách ấy nữa... người ta đã thay đổi thái độ, đã cúi đầu khi nhìn gia đình mình, lũ con cháu bên nhà ấy đã biết "thưa cô Vân, thưa anh Tí v.v.v"... Salad biết, những tiếng chào, tiếng thưa, cái cúi đầu ấy chẳng là nghĩa lý gì, nhưng một lần nữa lại thấy rằng, những kẻ càng đạo mạo bao nhiêu, càng trí thức bao nhiêu, lại hèn kém, và ti tiện bấy nhiêu !...
Noel năm nay, khi thuyết trình xong ở Quang Trung, nó sẽ đón xe buýt ra ngay bến xe Miền Tây, về nhà ngay ngày Noel... để phụ Út làm gà, nấu xôi, rồi dọn dẹp phòng ngủ, rồi quét nhà lau nhà, chuẩn bị cho đêm đến, trong tiếng nhạc Thánh ca, trong ánh đèn vàng hạnh phúc, nhà mình lại đón những người bà con thân yêu đến dự bữa ăn gia đình... tối đó sẽ có chị Thúy, chị Tám, chị Bảy, v.v.v.
hôm qua giữa phố đêm ồn ã, và náo nhiệt ! trong muôn vàn âm thanh inh ỏi của còi xe, bỗng dưng có tiếng nhạc Thánh vang lừng khắp phố phường từ xa xăm vọng lại... ngồi xem phim cùng mợ, tự dưng Salad thấy lòng mình ấm lại... hóa ra Salad là đứa thông minh lắm, vậy là đã biết như con ngỗng chúa "uống sữa chừa nước".... vậy ra đó là HẠNH PHÚC....

life of nhoc salad


vậy là Salad đã bắt đầu quen dần với cuộc sống mới giữa phộ thị ồn ào và nhộn nhịp... đã quen dần với cái nhìn đứng từ ban công lầu bốn của một chung cư giữa phố mà thả ánh nhìn mênh mông trên những ngọn cây, và thấp thóang bên dưới là xe cộ, là người, là cuộc đời.
vậy là Salad đã chọn được cho mình một lẽ sống mới là MỖI NGÀY TRÔI QUA, SALAD SẼ MANG ĐẾN CHO MỌI NGƯỜI XUNG QUANH MỘT NIỀM VUI NHỎ... niềm vui ấy nhỏ bé lắm, có khi chỉ là một câu chuyện hài,có khi chỉ là một ánh nhìn trìu mến hay thậm chí là một nụ cười... Hôm rồi về quê, Salad có dịp hiểu ra một điều rằng, khi mình đặt hết tấm lòng mình vào một công việc nào đó, và cố gắng làm nó với tất cả niềm yêu thương... khi ấy mình sẽ hạnh phúc nhiều lắm ! nhất là lúc làm thiệp, keo dán sắt dính đầy tay nhưng miệng vẫn cười, về vỏn vẹn được có ngày thứ bảy là trọn vẹn thế mà dành cả ngày nhốt mình trong phòng để làm nên những bức thiệp ấy... mẹ bảo sao con học căng thẳng gần nửa tháng trời, sao về không nghĩ ngơi lại tìm việc mà làm ? Salad cười với mẹ, và nói mẹ hiểu rằng, Salad đang nghỉ ngơi thật sự... nghỉ ngơi trong yêu thương.
Có lẽ những bức thiệp ấy không đẹp, không sắc sảo như những tấm thiệp mọi người thường tặng nhau mỗi dịp Noel, nhưng từng đường chỉ, từng vật liệu Salad đều "ướp" vào đó một tình thương và niềm mong mỏi rằng mùa Noel này, mọi người sẽ ấm lại, sẽ hạnh phúc, sẽ cười thật tươi vì biết rằng có thêm một người bạn mới...
Nó tự chọn cho mình một cái tên blog, đầu tiên là BOYINLOVE, có lẽ mọi người cũng đã quen với tên này, đứa con trai đang yêu... nhưng yêu ai ? yêu gia đình, yêu chính nó và yêu bạn bè... love không chỉ dùng để chỉ những đôi tình nhân, mà love sinh ra để cho tất cả những ai trao và nhận lại tình yêu... đó chính là ý nghĩ thực của LOVE... và sau là nhóc salad... mọi người hay bảo sao nhóc chọn chi cái họ nhà rau ấy thế ? Nhưng mọi người ạh, salad là một lọai rau phổ biến, từ món chấm kho quẹt salad vẫn có thể được bày lên đĩa ngon lành, và đến cả trong những bữa ăn bạc triệu trong những nhà hàng sang trọng vẫn không thể thiếu bóng dáng của cọng cải salad ... đó là ước muốn của nó khi chọn tên gọi là SALAD...
Salad có thể đến với những người nghèo khổ, cơ nhỡ, họan nạn... và cũng có thể đến với những tầm lớp thượng lưu... Salad có thể nói chuyện với một kẻ vô thần, cũng có thể nói chuyện với một người mộ đạo.. thậm chí là người mê tín... Salad có thể là bạn của kẻ xấu, nhưng cũng là người thân của kẻ tốt... đó là sự hóa thân của Salad, hóa thân không có nghĩa là phép màu mà là có sự đồng cảm và chia sẽ, người hóa thân sẽ sống một cách có trí tuệ trong những tâm sự của người cần được giúp đỡ. Bạn ạh, rau cải chỉ là lòai thực vật tầm thường, nhưng mỗi lòai rau đều mang trong mình một bài học, một lẽ sống mà cả đời có lẽ bạn chưa hiểu hết ! Nó đã từng bị hút hồn bởi vẻ xanh tươi của những luống cải trong một lần được về thăm quê... màu xanh non ấy tràn đầy sức sống, lòng tin và mơ ước... màu xanh ấy vươn lên không phải trong nhung lụa, vàng bạc mà vươn lên từ đất, bình dị và chất phác... màu xanh non của đám cải ấy, nhắc Salad về cuộc sống : chân lý luôn bắt nguồn từ những điều bình dị, giản đơn nhất. Hình ảnh của mợ Năm còng lưng mà vẫn gánh nước tưới ruộng cải, nhắc Salad về sự kiên trì : chỉ có lòng kiên nhẫn, bền chí mới sản sinh ra được sự thành công.
có đôi lần, giữa khí trời khẽ lạnh của một sớm mùa đông, Salad dạo bước trên những con đường trong công viên phần mềm... tự dưng Salad yêu cuộc sống này nhiều lắm... cuộc sống đã mang đến cho Salad những phép màu.......
Điều đầu tiên là ba... người đàn ông vĩ đại nhất của Salad. Ba không là ông này ông nọ, ba không nổi trội giữa xã hội, nhưng trong lòng Salad, ba là còn hơn cả một món quà mà cuộc sống ban tặng cho Salad... mà chính là một đặc ân. Cách ba lo lắng điện thọai mỗi lần Salad về quê ..." con tới chưa ?" , " Tới đâu rồi con ?"... cách ba lui cui trong đêm may cho Salad mái tóc xanh dương để sáng mai diễn kịch... và nhiều nhiều nữa những đêm ba đã vì con mà "lui cui" mà lo lắng...
và kế đó là mẹ... người phụ nữ vĩ đại nhất của Salad. mẹ chỉ là một người nội trợ, bình dị và giản đơn... có đôi lần nằm cạnh mẹ, nắm bàn tay chai sần của mẹ và hỏi : mẹ ơi, sao mẹ không đi làm móng ? không sơn móng tay ? .... "mẹ không cần như thế". Mẹ không chỉ là người cho Salad ra đời, không chỉ là người nuôi nấng, dạy bảo mà còn là một người bạn... mỗi lần về quê, đêm nào hai mẹ con cũng đi bộ trên sân thượng, Salad tâm sự, kể chuyện cho mẹ nghe về việc học, mẹ không khuyên Salad sau này sẽ thành giám đốc, thành vĩ nhân, mẹ chỉ bảo Salad bắt đầu từ việc mang lại những hạnh phúc nhỏ cho mọi người....
và sau nữa là gia đình, chính gia đình, nơi có ba và mẹ đã giúp con được ngày nay, giúp con có thể viết được trơn tru những điều con nghĩ, giúp con có những suy nghĩ sâu sắc hơn những người bạn cùng tuổi, giúp con hiểu bài học của luống rau, giúp con đến với Đạo, giúp con hiểu rằng con sinh ra không phải để có mặt trên đời mà vì trách nhiệm của con với cuộc sống này... bạn hỏi đối với mày cái gì là quan trọng nhất, Salad sẽ trả lời là "gia đình"... nơi ấy có ba mẹ và con... có những đêm cả nhà ngồi uống cafê ở quán Bảo tàng, có những sáng ở quán Hủ tíu phường 5, có những trưa ở Kim Ngân... những giây phút bên nhau chỉ ở hàng quán, nhưng những nơi ấy ba nói con nghe về thuyết Duyên Khởi, về Trí Bát Nhã... nơi mẹ dạy con về Tình yêu, để con hiểu Từ Thiện không phải là việc để đánh bóng tên tuổi, thấy việc ấy là hơn người mà là việc làm theo con tim mình mách bảo... Từ là Từ Bi, Thiện là Thiện Tâm... lòng từ bi phát xuất từ một tâm hồn thánh thiện...mẹ dạy con từng dáng đi, điệu bộ cử chỉ, ăn nói...ba mẹ dạy con LÀM NGƯỜI từ những hàng quán khi gia đình mình có dịp ngồi lại cùng nhau... nghe có vẻ buồn cười, nhưng vì tánh của mỗi người ai cũng giống nhau cả, ba mẹ và Salad đều thích ngồi quán, còn về nhà thì ba trồng cây, tỉa cành, mẹ nấu cơm, Salad vào phòng onl. Dạo này Salad lên Tp học, mãi đến nữa tháng gia đình mới có dịp ngồi lại cùng nhau... những giây phút ấy là những khỏanh khắc hạnh phúc nhất của Salad.
Cuộc sống còn gửi đến Salad gia đình Cậu mợ nữa ! cậu mợ có vẻ xa cách trong cách ăn nói v.v.v nhưng Salad hiểu , cậu mợ thương cháu nhiều lắm! cảm ơn Mợ đã lui cui xếp lại giúp Salad đống đồ trong tủ, cảm ơn Cậu đã nhắn tin cho con, mua giúp con bộ hồ sơ thi lái xe,v.v.v lần đầu tiên trong đời , Salad phải đi xa nhà, xa ba mẹ lâu đến thế... nhưng nơi gia đình mới này, Salad đã quen dần, đã bắt đầu bén những sợi rễ đầu tiên của tình thân, yêu thương và tin tưởng... và cũng là lần đầu tiên Salad hiểu rằng còn có những người cậu, người mợ nhận cháu ở đi học đại học, lại lo lắng cho cháu mình nhiều đến vậy....
và còn gia đình ở Gò công nữa, chị Bảy và Vy lớn, Vy nhỏ... nơi đây là góc bình yên của Salad mỗi dịp hè về... theo thói quen thì năm nào hè đến, Salad cũng dành trọn nữa tháng ở Gò công... để chơi với hai nhỏ em, chị Bảy và bà... sáng vươn vai trên tấm phảng rộng trước nhà, chạy ra sau bếp đánh răng súc miệng rồi chở Vy lớn ra chợ mua đồ ăn, xong về phụ Bảy tắm heo, ra ruộng, rồi lên nhà thờ rước Ếch đi học giáo lý về... tối thì nằm coi phim, hay đi bắt ếch, bắt mù tọt. Không khí trong lành, và nhịp sống bình yên, nơi mà bữa ăn sáng không quá 10.000, nơi mà đềm vẫn còn có đom đóm lập lòe, nơi mà mùa đốt đồng vẫn còn ướp đẫm hương khói... và là nơi bình yên, để mỗi sáng chim hót vang, để mỗi dịp hè, có thằng nhóc quẩy balô về đó... im bặt nữa tháng trời với những máy tính, blog, internet v.v.v
và còn nhiều nhiều lắm những đặc ân khác mà cuộc sống đã ban tặng cho Salad... nếu bây giờ có một chiếc cân để đong hạnh phúc, có lẽ hạnh phúc của Salad sẽ là 10000 tấn nhỉ ?

gửi những người bạn


vậy là đã xong một công việc mà mình hạnh phúc nhất khi được thực hiện , đó là làm những tấm thiệp và gửi chúng đến những người mình yêu thương... năm rồi là những người bà con, năm nay là những người bạn... những người bạn mình chưa một lần gặp mặt... tại sao ?
vì bây giờ đã lớn, đã xem đất lạ là nhà, vì vậy những người bạn phương xa, những người bạn " blog là ảo nhưng tình cảm là thật" thực sự trở thành nơi để mình gửi trọn tin yêu và hơi ấm trong mùa Noel này...
Đó là một người ở phương xa, nơi phố núi mùa này chắc lạnh lắm, hi vọng tấm thiệp Nhóc tặng cho Già làng sẽ làm lòng Gìa ấm lại, ấm thật sự! cả hai đều biết, đều hiểu rằng có đến với nhau cũng chẳng có kết quả gì... muôn đời vẫn cứ long đong, cứ như bèo nước gặp nhau, có gặp và cũng sẽ có tan... mà tan ra thì xa nhau... nghìn trùng. Đã có lần Nhóc khóc vì Gìa làng... khóc vì Già làng đầy rẫy những hàng rào, nhưng bây giờ Nhóc hiểu. Cảm ơn vì Già đã dựng những rào cản ấy lên, để Nhóc hiểu có một giới hạn nào đó... an tòan và tốt cho cả hai. hôm rồi Gìa nhắn tin bảo là :" sẽ luôn dõi theo Nhóc trong chừng mực có thể"... chỉ câu nói ấy thôi, Nhóc đã cảm thấy đủ để tim mình chiết ra chất liệu thương yêu và san sẽ yêu thương ấy vào bức thiệp... có lẽ món quà ấy không đẹp cho lắm, nhưng Nhóc tin nếu Gìa vẫn còn có Nhóc trong lòng, Gìa sẽ thích nó, và ngắm nó hệt như mình đang nhớ về nhau.
Đó là một cơn gió, vô tình quen nhau và gặp nhau trên blog... trong những cơn gió nhẹ nhàng và đầy tính cách ấy, tự dưng hai người bạn gặp nhau! một đứa là Nhóc, và đứa kia là Gió... Gió bình dị và dịu êm... bằng những lời nói Gió dành cho Nhóc, bằng những quan tâm và sẽ chia, bằng những tình cảm của hai người bạn dành cho nhau... Hà Nội mùa này lạnh lắm, Nhóc vẫn nhắc lại câu nói thường ngày :" Gió ơi, nhớ mặc áo ấm vào nhé, gió chuyển mùa sẽ làm Gió bệnh mất !" ... Nhóc thương những câu nói quan tâm mình gửi mess hay comment cho nhau như thế... mãi mãi là bạn tốt Gió nhé.
Đó là một cái blog tên rất đẹp và bí ẩn " Hồn bướm mơ tiên"... đó là một người chị cũng ở Hà Nội... mẹ Nhóc bảo con quen chi mà ở xa xôi thế ? Nhóc bảo :" Không mẹ ạh, ở xa nhưng tình cảm vẫn đến được mà !"... chị và Nhóc hiếm khi chat cùng nhau, cũng chưa tâm sự nhiều như những người bạn... nhưng chị cho Nhóc cảm giác bình an khi trò chuyện, hay mỗi lần ghé vào blog chị với câu chúc :" Chị ơi, bình an chị nha !"... vậy là đủ rồi...
và còn Thầy nữa... tự dưng con lại có tình cảm với Thầy, từ trước đến giờ con vẫn mong rằng sẽ có một ngôi chùa, nơi ấy có tiếng nhạc Gíang sinh vang lên giữa đêm Đông giá lạnh... vang lên để chia sẽ, và chung vui bằng một tấm lòng đơn sơ giản dị nhất ! có lần con được nghe trong một ngôi chùa ccũng có tiếng nhạc Giáng sinh, và người ta giảng về Chúa, nhưng giảng để rồi vẫn hằn lên những phân biệt tôn giáo, giảng rồi vẫn còn trong lòng người một chút xíu gì đó mình là cao nhất, là tối thượng... con vẫn ngại nói về những điều đó, nhưng con vẫn mong mang đến Thầy và ngôi chùa ở tít tận tỉnh Hải Dương kia, một hơi ấm... một tiếng nhạc... một cành thông mùa Noel...
và cuối cùng là một người anh... ( và người anh này, Nhóc không biết viết như thế nào nữa, àh, sẽ có một entry viết riêng về người anh đặc biệt này )
... vẫn mong, mùa Noel này, và tất cả những người bạn Nhóc chưa có dịp liên lạc để gửi quà, đều hưởng được những niềm vui như Nhóc đang có... vì "hạnh phúc là sẽ chia"... mãi mãi mang rau đến mọi người, mỗi bó rau là một bó bình yên...
còn vài dòng cuối của entry, viết về một chốn xa xăm... nơi ấy, mùa Noel này, không còn thói quen gửi thiệp cho nhau, không cò những tình cảm và sẽ chia... nhưng sâu trong tim của Nhóc, vẫn mong, nơi ấy BÌNH YÊN...

write for dark woman


Chị ạh!
Đã lâu rồi từ ngày đầu tiên gặp nhau, trong những giấc ngủ vùi giữa đêm hoang địa, giờ chị lại đến với tôi, vẫn như ngày nào… chạy đi sồng sộc và cuồng dại hét la.
Gần 4 năm về trước, ngày đầu tiên tôi gặp chị, vẫn hình ảnh ấy, vẫn tiếng la ấy, vẫn những bước chân lúc thì lê lết lúc thì hối hả gõ nhịp thình thịch trên những bậc thang sắt của ngọn hải đăng cũ kĩ trên bải biển đen… chị chạy theo tôi, và tôi bỏ chạy, chưa bao giờ mình quay lại, chạy về phía nhau và trao nhau những câu hỏi tại sao ? “ sao chị lại rượt theo tôi?” , “tại sao tôi lại chạy?” , và “tại sao vẫn là ngọn hải đăng quái quỷ này?”… chưa bao giờ trong suốt 4 năm ròng rã, mình chịu nói chuyện với nhau.
Đêm qua tôi lại gặp chị, vẫn tối om mịt mù hay khá hơn chút là thứ ánh sáng nhờn nhợt, tàn tạ của ngọn đèn dầu trên bức vách gạch cũ lạnh tanh và ẩm mốc, tôi vẫn chưa được nhìn thấy chị, chỉ nghe tiếng chị hét vang, chỉ nghe tiếng chân… và rồi tôi bỏ chạy, chạy trên những vòng thang xoắn, xoắn đến vô tận… ngòai kia là tiếng biển đêm gầm rú.
Suốt 4 năm đằng đẵng, chị và tôi gặp nhau 16 lần, lúc nào cũng thế, một cuộc truy đuổi kỳ lạ của âm thanh và nỗi sợ. Và đôi lần ấy, tôi thức dậy giữa đêm, ướt đẫm mồ hôi, bắp chân bị chuột rút không sao kéo thẳng ra được… trong lúc chưa khỏi hòang hồn, tai tôi vẫn nghe tiếng chị hét vang và tiếng chân chị vẫn thình thịch phía sau lưng.
Đã bao lần tôi ngồi tĩnh tâm, để suy nghĩ về những cuộc rượt đuổi trong mộng mị ấy, song tôi chẳng tìm ra được điều gì cả, ngòai sự vô vọng… chị là ai mà trong ngần ấy năm đã chạy đuổi theo tôi ? nơi ngọn hải đăng ấy nói lên điều gì và tại sao tôi chưa bao giờ một lần dũng cảm dám quay lại, hay dừng lại để đối diện với chị ?
Và bất giác hôm nay tôi chợt nhận ra chị là chính tôi là cái tôi mà bản thân tôi không nhận biết ! Hỏang lọan, điên dại và bốc đồng ! còn nạn nhân của cuộc rượt đuổi kia không phải chỉ là thằng tôi trầm tính, nhân ái, bao dung mà còn bao gồm cả chị nữa ! Chính chị cũng mệt phờ trong suốt 4 năm trời, mình leo lên những bậc thang của vô vọng…
Tôi nhận ra chị vào một ngày tôi nằm trên giường, và máy tính mở một đọan clip sex, và tôi đã làm những gì mà một con người trần trụi sẽ làm…
Tôi nhận ra chị hồi cái ngày tôi cầm bình xịt điên dại xịt vào bầy kiến vàng… chúng chết như ngả rạ, và khi tôi nhìn thấy chúng chết… một cảm giác hả hê nổi lên, chúng nhấn chìm tôi… và bất chợt tôi hối hận và lo lắng về việc làm của mình… và nạn nhân chạy trên những thang lầu xuất hiện.. tôi bắt đầu chạy trốn chính tôi…
Tôi nhận ra chị trong ánh nhìn tôi ném thẳng vào mặt kẻ tôi ghét… căm thù và khinh miệt… tôi đã cố gắng sống trong cảm giác hận thù ấy nhưng tôi vẫn thất bại, cái thằng nạn nhân ấy bắt đầu xuất hiện và hắn lôi tôi vào một cuộc chạy trốn… trốn chính tôi.
Tôi nhận ra chị trong những lần tôi định bụng sẽ nhuộm tóc, sống một đời sống hoang đàng, nghe những bài nhạc điên dại và lao mình theo đám bạn vào những quán bar… nhưng thằng nạn nhận lại hiện ra, hắn nắm tay tôi chắc như một gọng kiềm, và lôi tôi lên những nấc thang của ngọn hải đăng… tôi đang rời xa chị, và chị chạy theo gọi í ới… tôi vẫn chạy, và bàn tay hắn vẫn nắm miết lấy tay tôi.
Tôi nhận ra chị sau khi tôi tham dự lễ Hallowen về, ban nãy tôi đã lắc thư theo thứ âm nhạc mà ngày thường tôi sợ phải nghe và sợ phải tiếp xúc… tôi đã uốn mình theo những điệu nhảy và la hét đến khản cả cổ… tối đến, tên nạn nhân đáng thươgn xuất hiện, kéo tôi chạy xa khỏi một vòng lửa, cháy đỏ và bốc mùi két lẹt… chị đứng trong vòng lửa, khóat một áo chòang đen rách rưới… đó là lần đầu tiên, tôi gặp chị ở một nơi khác, không phải là ngọn hải đăng…
Và bất chợt trong đầu tôi nghĩ rằng tôi sẽ lọai chị ra khỏi tôi, để tôi sống với tên nạn nhân ấy, tốt đẹp và thánh thiện! Nhưng khi tôi cố đẩy ch5i ra khỏi những suy nghĩ của tôi, thì dường như tôi không còn là tôi nữa! Không thể viết được những dòng chữ cho ra hồn, không điên điên để nghĩ ra những ý tưởng, không dám nhịn ăn cả tuần lễ mà dám cầm tiền mua gạo cho người nghèo, không dám chạy trong mưa để đem gạo đến những người thiếu ăn, và không thể chịu nổi mùi của người đàn ông ăn xin nơi ngả tư… thiếu chị, thiếu những phút bốc đồng nghệ sĩ ấy, tôi không làm gì được ! lúc nào tôi cũng bo bo cho chính tôi, ăn mặc, nghiêm chỉnh và trơn tru đến mức đáng sợ…
Và tự dưng tôi nhận ra chị không có gì là đáng sợ cả… chị đã sống cùng với tôi và với tên nạn nhân mũm mỉm ấy…
Chị kéo tôi vào những quán bar đầy màu sắc và hắn kéo tôi ra khỏi đó… chị lại xuất hiện và cho tôi sức mạnh từ chối những lời mời gọi tiếp theo
Chị kéo tay tôi bấm vào một trang wed sex, và thả hồn theo dục lạc… hắn kéo tôi ra, giúp tôi nhìn chúng với một ánh nhìn ghê tởm… chị lại xuất hiện và cho tôi sức mạnh xóa hẳn những trang wed sex ấy trong máy.
Chị kéo tôi vào một phong cách nhuộm tóc… tên mũm mỉm nắm tay tôi mạnh đến nỗi tôi điến hồn, chạy ra khỏi tiệm hớt tóc như một tên điên... chị trỗi dậy trong tôi, để tôi tự cho phép mình cạo trọc đầu... dập tắt hẳn cái mong muốn đỏ đầu kia.
Chị ép tôi vào những cái hôn mệt nhòai, cho tôi hương vị tan dần trong những nụ hôn ấy... hắn đến bên tôi, khé nhắc tôi về gia đình, về ba mẹ về những khát vọng chưa thành... chị sống dậy, và tôi lặng lẽ rời xa cuộc tình ấy, không nuối tiếc và cũng không ân hận...
và chị ạh, chị đã cho tôi nhiều thứ tốt đẹp cũng như tên mũm mĩm ấy...
chị cho tôi những quyết định cứng như đá, và hắn cho tôi sự mềm mỏng
chị cho tôi những phút thăng hoa, và hắn cho tôi những lề lói
chị cho tôi những phút bốc đồng, và hắn bắt tôi quay lại nhìn vào chính mình
chị cho tôi những câu văn mượt như lụa, và hắn muốn tôi là giá gỗ để những mảnh lụa ấy được đặt lên.
............ nếu không có chị... có lẽ sẽ là một khủng hỏang đối với tôi....
tôi sẽ không thể viết
sẽ không thể suy nghĩ
sẽ không thể nhân hậu và bao dung
sẽ không thể cười khi cuộc sống lừa gạt và tát vào mặt mình
sẽ không thể là chính tôi....
chị ơi, đêm nay hãy một lần nữa, chúng ta hẹn nhau ở ngọn hải đăng tàn lụi và cô tịch ấy... tên mủm mĩm sẽ thôi chạy, hắn sẽ dừng lại, và đợi chị... chị và hắn sẽ trò chuyện cùng nhau, bởi lẽ cả hai cũng chỉ là một, trong chính tôi ! Cả hai là những tính cách tôi cần phải có, cả hai giúp tôi sống giữa đời này, cả hai giúp cho tim tôi đập và phổi tôi lọc không khí... mỗi làn hơi tôi hít vào đều có mặt của chị và hắn trong đó...
tôi không gọi chị là góc tối... bởi lẽ chị xấu xa nhưng chị cho tôi sức mạnh của một kẻ xấu
tôi cũng chẳng gọi hắn là góc sáng... bởi lẽ hắn tốt đẹp nhưng nếu thiếu đi chị, hắn sẽ chẳn thể làm nên trò trống gì...
trước những cuộc tình vỡ, tôi vẫn nhớ chị đã đưa tay quệt nước mắt đang rơi, giúp tôi đứng dậy và cười với những mảnh vụn vỡ nát ấy. Trước thông tin về mẹ bệnh, chị cho tôi cái quyết định điên cuồng lao vào học tập, cả tháng trời không bước ra khỏi cửa ngọai trừ những giờ học thêm bên ngòai, chị cho tôi sức để thức đến 1h30 sáng và lôi tôi dậy lúc 4h30 trong khi thằng mủm mĩm lo sợ về mẹ, khóc vì mẹ, và lo lắng về kì thi... chị cho tôi quyết tâm đi đến cùng mục đích...
Tôi muốn một lần cả 3 người chúng ta gặp nhau, nói chuyện và ôm ấp nhau để chúng ta hiểu cho nhau, và những cuộc rượt đuổi không còn nữa, mà chỉ còn lại chị , hắn và tôi sống trong một thân xác vô thường này, hòa thuận, thấu hiểu và an ủi nhau...
và tôi nhớ có một lần ngồi Thiền, tôi thấy chị, một người phụ nữ rách rưới đứng trước mặt tôi, dĩ nhiên lúc ấy tôi đã ngắm chị rất rõ, tôi nhìn chị nhưng cố giữ cho lòng không nảy lên bất cứ một niệm nào, tôi hít thở và nghe những sợi lông mũi rung rung trong làn hơi... và chị tan đi trong vô số vọng tưởng của một giờ ngồi tĩnh tâm... hắn cũng đến, nhưng không phải là một cậu bé mập tròn, hay một kẻ phẳng lì, hắn đến bằng hình ảnh một vị Thánh, và tôi cũng cho hắn mất đi bằng một hơi thở... hắn cũng chỉ là vọng tưởng.
Tôi biết, tôi không thể gọi chị và hắn là chính tôi! bởi vì cái tôi này không thật... nhưng có lẽ trong một tiền kiếp nào đó, chị, hắn và tôi đã có duyên cùng nhau, và hôm nay cùng nhau chi sẽ một mái nhà...
chị ạh, hãy để tôi ôm lấy chị, và thay cho chị một chiếc áo chòang mới hơn, cắt gọn lại mái tóc đang rũ rượi... và tôi sẽ cắt mái tóc tém gọn của hắn thành một mái đầu đinh lãng tử... đã đến lúc chúng ta không còn là những cá thể riêng biệt ! mỗi khi chị đến tôi sẽ chào chị và mỉm cười, mỗi khi hắn lại gần tôi, tôi sẽ nắm tay hắn và dẫn hắn đi, tay còn lại sẽ dùng để nắm bàn tay gầy guộc của chị... để chúng ta không phải chạy theo nhau, mà là sống cùng nhau... tôi thấy chị và hắn... chúng ta thấy nhau.
viết tặng chị vào một đêm không ngủ, vào một đêm mộng mị, chân cứng ngắc vì chuột rút, và mồ hôi vã ra như tắm... chị và hắn sẽ thôi rượt theo nhau trong vô vọng, và những bậc thang sẽ không còn kéo dài bất tận... và sáng mai cái ngọn hải đăng của sự cô độc, của cái tánh thích ở một mình ấy sẽ lùi dần lùi dần, trên bãi cát, người ta sẽ tắm nắng, chim kêu và bóng dừa râm mát... đã đến lúc chúng ta thay đổi lại chính mình... và sống tốt hơn...

đánh mất...


có bao giờ em nhớ lại...
để thấy rằng giữa cuộc đời này mình đã đánh mất quá nhiều...
một lần dạo chơi trên cỏ cháy, mình đánh mất một sợi cỏ non xanh biết_vô tư...
một thuở đùa vui dưới bến sông, mình thả theo dòng một cành hoa_ tuổi trẻ...
một ngày trong gió lộng đến cuồn nộ, mình để bay mất một chiếc khăn_ tình yêu...
một đêm sáng trăng, mình chạy chơi và vô tình đèp bẹp dí con dế mèn dưới chân_ tuổi thơ
một buổi trưa hè, mình ngủ vùi bỏ lững tiếng mẹ ru_ quê hương
đôi lần ghé biển, mình để sóng cuốn đi ào ạo những lâu đài cát vừa xây xong_ khát vọng...
..... và còn nhiều nhiều nữa em ạh, đã có lần mình đánh mất.... và mất luôn cả chính mình....
hoá ra, mình là gì mà sao mỗi ngày mình lại một lần đánh mất ? có chăng chỉ là một giống VÔ THƯỜNG... nhẹ tênh

một bức thư chợt nhớ


Gửi Trường cũ yêu thương !
Những cơn gió Tết bắt đầu đến trên đất nước này một lần nữa như bao nhiêu năm về trước. Trường cũ ạ, lòng học trò lại bâng quơ một nỗi nhớ của cái thuở ngày xưa được học dưới mái trường Nguyễn Đình Chiểu. Cứ mỗi dịp gần Tết, trường lại tổ chức cắm trại cho học trò… ngày ấy, tiếng gọi nhau í ới trong những lúc dựng trại cứ vang mãi, ngân mãi trong lòng học trò cũ cho đến tận bây giờ.
Hôm 20/11, học trò về thăm cô muộn mất 2 ngày, cô dặn : con viết gì về trường đi ! Học trò tự dưng giật mình nhìn lại, viết gì bây giờ khi mà cứ mỗi ngày trôi qua là nỗi nhớ về trường cũ cứ tràn dần thêm chút nữa, lời cô dặn dò cứ như một giọt nước tràn ly, để rồi nỗi nhớ và tình cảm dành cho mái trường Nguyễn Đình Chiểu và các thầy cô kính yêu trải dài ra trên trang giấy.
Giữa phố thị xa lạ, giữa giảng đường đại học rộng mênh mông, học trò vẫn chưa lần nào quên giới thiệu cho bạn bè gần xa về ngôi trường cấp 3 mang đậm chất truyền thống Dạy giỏi- Học giỏi, chất lịch sử trong những năm kháng chiến về biết bao học sinh đã lấy máu viết tình nguyện đơn… những quá khứ oai hùng và thành quả của hiện tại, thầy cô vẫn nhắc nhở biết bao thế hệ học trò được vinh dự học dưới mái trường này bằng tất cả lòng tự hào… để rồi, giờ đây học trò giữa những phồn hoa vẫn dõng dạc bảo với bạn bè : hồi cấp 3, mình được học ở trường Nguyễn Đình Chiểu, trường mình nổi tiếng nhất Mỹ Tho.v.v.v.
Đôi lần chạy xe trên những con đường đầy nắng gió của đất lạ, ngang qua những công viên có bóng mát của những hàng cây cổ thụ, lòng học trò lại bồi hồi nhớ về trường cũ… nhớ, nhớ nhiều lắm! Trừơng cũ đâu biết lúc đó nỗi nhớ trong lòng học trò đang mom mem bò dậy, học trò nhủ thầm : Ngày xưa, mình cũng từng học ở một ngôi trường như thế, cũng những hàng cây cổ thụ, cũng bóng mát, cũng chim kêu.v.v.v có đôi lần học trò ra công viên, ngồi dưới những bóng mát ấy, để tìm lại cảm giác ngày xưa khi còn học ở trường cũ, mỗi hôm có kỳ thi tập trung, học trò và bạn bè cũng từng ngồi ôn bài dưới những tàn cây … trong suy nghĩ non nớt của học trò, cứ ngỡ tàn cây nơi phố thị sẽ thay thế được bóng mát ngày xưa… nhưng sự thật đau lòng lắm trường cũ ạ, cái thèm khát được ngồi dưới bóng cây, chỉ là biến dạng của một nỗi nhớ mãnh liệt và mênh mông hơn đó là nhớ về cái không gian bình yên nơi trường cũ.
Cái không gian bình yên ấy, học trò đã đi tìm nơi giảng đường rộng lớn… nơi giảng đường cũng không có được vì nơi ấy những ước mơ cứ rực cháy lửa lo toan vì nơi đó sinh viên đã được dạy về những khắc nghiệt của chợ đời… không như nơi trường cũ, học trò được ươm mầm, được thầy cô xem như là hạt giống, lo lắng và quan tâm. Rồi một hôm về thăm lại thầy cô, học trò nhận ra không gian bình yên của mái trường Nguyễn Đình Chiểu được đan kết lại bằng chính lòng yêu thương, và nhiệt huyết của các thầy các cô ngày lui cui trên bục giảng, đêm lại miệt mài bên giáo án… khi thì lo trong lớp dạo này có đứa học trò không học bài, không làm bài… ở giảng đường Đại học, học trò tự do quần jean, áo màu, dép kẹp v.v.v.. tự dưng lại nhớ về những thầy cô Giám thị, nhớ về những lúc đi học trò đi học trễ gặp cô Giám thị, hay cô Hiệu phó cứ chạy muốn hụt hơi, khi thì rẽ đường vào bãi giữ xe, lúc lại che mặt mà chạy bén vào lớp. Học trò nhớ về chiếc dép của mình thầy Khang còn giữ, nhớ những lời vừa cứng rắn vừa thấu tình đạt lý của cô Dung, nhớ tiếng cô Tưởng dõng dạc buổi chào cờ, nhớ dáng thầy cô mỗi giờ lên lớp… và màu áo trắng quần xanh, màu áo dài trắng đơn sơ xen lẫn với màu xanh của cây lá. Ngay lúc học trò nghĩ đến những hình ảnh ấy, học trò hiểu rằng bình yên không phải là sang giàu, là phồn hoa mà bình yên chỉ là một điều gì đó rất đơn giản, và bình dị, đơn sơ như hình ảnh của trường cũ vậy. Hơn thế nữa, bình yên còn là một nơi, để tâm hồn học trò có thể lui về và được ủi an sau những lần vấp ngã.
Có đôi lần, học trò ao ước mình được trực nhật, được cầm khăn lau bảng ra sàn nước để giặt mỗi lúc đầu giờ… hồi đó, trong lớp, bạn bè cứ nạnh nhau mãi, đến khi lên Đại học, bảng trắng, viết lông xanh mới giật mình nhớ lại trường cũ, nhớ lại ngày xưa… ngày xưa bảng đen phấn trắng sao cứ thương cứ nhớ, nhớ từng hạt bụi rơi lốm đốm tay cô, nhớ tiếng viên phấn thầy vẽ đồ thị bị gãy ngang, rơi xuống đất vỡ đôi… ở giảng đường, giảng viên có micro, còn ở trường cũ, thầy cô phải dạy bằng giọng thật ! Học trò nhớ tiếng cô Vân cứ vang vang xua đi cái buồn ngủ của những giờ tăng tiết, nhớ dáng thầy Hiếu lui cui, còm cõi trên bục giảng, cố gắng dạy cho lũ học trò quỷ sứ đủ kiến thức thi Tốt nghiệp ! Học trò vẫn nhớ dáng cô Khanh đi trong nắng trưa oi ả, nhớ một nụ cười rạng ngời lòng yêu thương của cô The… nhớ nhất là bóng thầy Trấn , cô Hòang đi ngang lớp kiểm tra mỗi lần 15 phút đầu giờ, để trong lớp, học trò đứa nào cũng im phăng phắc… và còn nhiều, nhiều lắm những hình ảnh của các thầy cô khác, cứ in sâu mãi vào trong tim không chỉ học trò mà còn biết bao nhiêu thế hệ học sinh nối tiếp nữa… vì học trò tin thầy cô nơi trường cũ, luôn lên lớp, luôn giảng dạy bằng cả con tim, dù là những năm đầu đứng lớp, hay thậm chí là năm cuối cùng của tuổi về hưu… thời gian có trôi, nhưng sâu thẳm nhất, học trò luôn mong con tim sẽ đập và nhiệt huyết vẫn còn cháy bỏng… đúng không trường cũ ?
Thầy cô ơi ! Học trò của thầy cô vẫn còn nhớ lời thầy cô nhắn nhủ : sau này chỉ cần con làm một nghề nào đó mà khi gặp cô, con đừng cúi gầm mặt lảng tránh là cô vui, vui lắm rồi. Chỉ vỏn vẹn câu nói ấy thôi thầy cô ạ, đã tăng thêm biết bao động lực trong tim học trò. Để những sáng sớm thức dậy học bài thi bớt lạnh buốt, để những đêm khuya chong đèn ngồi học thôi đi những cái ngáp kéo dài, để ngày hôm nay học trò ngồi viết lại những dòng cảm xúc đầy yêu thương, đầy tình cảm và pha chút tự hào về trường cũ, thầy xưa. Học trò ngày trước nhìn bia truyền thống, nhìn tượng cụ Nguyễn Đình Chiểu bằng một tình cảm khác, còn bây giờ lại mang một tâm trạng khác, đầy hãnh diện và kính yêu. Bia truyền thống ngày học trò xa trường, màu đỏ vẫn không phai nhạt mặc cho năm tháng, cụ đồ Chiểu tuy mù mà lòng vẫn sáng như gương… học trò vẫn còn nhớ trên tấm bi truyền thống, hình như có cây đa nho nhỏ mọc lên… cái cây nhỏ bé ấy mọc lên giữa nắng và gió, ít đất và không nước như chứng tỏ một triết lý to lớn : Người ta không chỉ sống bằng thực phẩm mà còn sống bởi những giá trị tinh thần, giá trị truyền thống cao đẹp. Mà trường cũ biết không ? Nơi mái trường Nguyễn Đình Chiểu, nơi ánh mắt của thầy cô, lũ học trò hết lớp này đến lớp khác đã được “nuôi sống” hệt như cây đa ấy… bằng những giá trị vĩnh cửu.
Học trò bây giờ tệ lắm, công việc nơi giảng đường, nơi đất lạ cứ rối bù lên, bao nhiêu lời hứa sẽ lần nào đó về lại trường cũ, mặc lại chiếc áo thể dục năm nào, rủ rê đám bạn ngồi ăn hàng dưới căntin, vừa ăn vừa hồi hộp sợ nghe tiếng trống vào tiết vang lên, sợ bóng thầy cô giám thị thấp thóang đâu đó… và lần nào đó sẽ tận hưởng được cảm giác giấu bịch nước, bịch me, hay gói snack chạy lom khom vào lớp, vì sợ cô Hiệu phó trên lầu nhìn thấy được. Ước sao được sống lại những giờ tập thể dục giữa giờ, được quơ quào tay chân rồi bất chợt tập thật đàng hòan và nghiêm túc khi thấy cô chủ nhiệm đứng ngay cuối hàng.v.v.v còn nhiều lắm trường cũ ạ, những kỉ niệm không nhắc đến mà hễ có dịp gợi lại là sống dậy, sống thật và tái hiện thật ! Và nơi đất lạ, học trò biết mừng là thế nào khi gặp gặp một đồng hương ngày cũ, hay xa xôi hơn là trên các diễn đàn, các blog, học trò khấp khởi hạnh phúc khi thấy dòng chữ :” Nguyễn Đình Chiểu_ Mỹ Tho, Tiền Giang.
Học trò rồi sẽ đi xa, rất xa quê. Học trò rồi sẽ miệt mài với những mơ ước thành đạt. Học trò rồi sẽ bị chìm khuất giữa dòng đời… nhưng đâu đó trên những dòng sông đời cuồn cuộn chảy, trường cũ, thầy cô xưa vẫn sẽ là bến bờ, một bến bờ bình yên sâu nhất, riêng nhất của học trò. Học trò rồi sẽ bận rộn, rối mù với những cuộc họp, buổi thuyết trình, giờ phỏng vấn .v.v.v nhưng mỗi khi 17/3 đến, học trò lại bầng thầng sờ lên ngực áo, nơi ấy, ngày xưa học trò từng đeo một phù hiệu của tình yêu thương và sự bình yên… phù hiệu ấy hằn sâu trong tâm khảm của học trò một dòng chữ ngọt ngào : TRƯỜNG TRUNG HỌC PHỔ THÔNG NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU. Nơi xa xôi nào đó, học trò sẽ thấy lòng mình ấm lại, và chắc hẳn sẽ nhận ra được một góc khuất, nhỏ thôi nhưng thật bình yên… một bài hát nào đó viết rằng :” Xin ngủ dưới tàn cây”… và tàn cây ấy là tình thương chân nhất thật nhất, tàn cây của mái trường rêu phong…
Viết bức thư này cho trường cũ, cho thầy cô xưa, học trò giữa đêm phố thị có cơ hội trải lòng mình rộng ra miên mang về miền quá khứ. Trường cũ ạ, học trò sẽ quay lại, không phải để “thăm” mà sẽ về, như một đứa con đi xa, về để yêu thương và chia sẽ cùng cha mẹ những lo toan cho đàn em.
Cuối thư học trò xin chúc tất cả thầy cô mỗi tiết dạy trên lớp sẽ luôn tìm được nhiệt huyết, động lực để khơi dậy cho đàn em những tâm hồn vừa trí tuệ lại vừa tràn đầy yêu thương. Và đàn em ạ, xin hãy trân trọng từng giây phút các em còn ngồi lại nơi ngôi trường này, không vội vã, cũng không bộn bề bài vỡ theo kiểu ganh đua, chạy hụt hơi, xin hãy ngồi yên, hãy lắng nghe từng lời thầy cô dạy… đừng như những cựu học sinh này, giữa giảng đường rộng tênh, lại thèm nghe một câu rầy là từ thầy cô, thèm được thầy cô theo dõi, xách áo kéo lên phòng Học vụ… vì tất cả chỉ là bình yên và yêu thương thôi.
Viết cho tất cả mến thương
Tp HCM, ngày…tháng…năm…
Cao Ngọc Hồng Ân

có đôi lần (someone) về giữa đêm và khóc


Có đôi lần em về giữa đêm và khóc… nước mắt lăn dài trên má, nhạt nhoà những phấn son của chợ đời mà em tô vẽ lên mặt… giữa đêm, em lại là chính em, gầy gò và khô đét lại như một que nhang trên bàn thờ đã cháy hết… trơtrọigiữa muôn trùng đồng loại, trên kia Phật cười, dưới chân bụi tro đã bám đầy.

Có đôi lần bà về giữa đêm và khóc… gành chè ế sau những cơn mưa chiều dầm dã… lưng bà cong xuống không vì gánh chè nặng mà là bầy con nặng trĩu trên vai. Thứ gánh nặng vừa mang chất vô hình lẫn hữu hình ấy đè bẹp bà từ thể xác đến tinh thần. Gánh chè nguội tanh, ngoài trời còn mưa rả rích, bầy con nằm chèo queo trên tấm phản giữa nhà… thi thoảng bụng chúng kêu lên ót ét vì trống rỗng… nước mưa bắt đầu mom mem tràn vào nhà… trong lòng, nước mắt của khổ cực cứ mom mem trào ra… bà đưa tay lên quệt dòng nước mắt sắp trào… mưa của trời và mưa của đời cứ lặng lẽ nuối đuôi nhau… tuôn dài, tuôn dài.

Có đôi lần nó tỉnh dậy giữa đêm và khóc… đêm tối mịt và nặng trĩu như tấm màn nhung che kín hết vạn vật… đêm không trăng, không sao để thôi không còn mơ ước. Sáng mai, nó phải vội tré mớ nhọ nồi lên mặt, lên tay chân, khắp cơ thể, trét luôn cho đứa nhỏ mà nó sẽ gọi là em… Sáng mai, sẽ có một thằng anh ẵm nhỏ em đứng giữa những đèn xanh đèn đỏ xin quà của khách bộ hành… có khi là bịch sữa uống nửa, có khi là cái bánh, là tiền bạc… những tờ tiền giấy nhàu nát vì tay trẻ, hay vì nỗi cơ cực đến sớm… đêm mai, bàn tay của kẻ “chủ chăn” lại vuốt phẳng chúng ra… phẳng đến vô hồn.

Có đôi lần người tỉnh dậy giữa đêm và khóc… những vũ điệu, nhảy nhót và nhạc rock inh ỏi vẫn thôi không thể xoá đi được nỗi đau nào đó đã đóng đinh, bén rễ vào tận nỗi lòng… gia đình thôi còn là bến bờ, nhà trường thôi là đồng loại.. chỉ còn bar, còn vữ trường, còn rượu là những hình người… hình người nhập nhoạng trong tiếng nhạc, hét và la vì vui hay vì nỗi đau cần lối thoát… nữa đêm người nhận ra một thây ma, hai thây ma, ba thây ma và hang triệu hang triệu thây ma trên những con đường khuya… và đêm mai, lại vẫn những cái thây ấy lết vào nơi có tiếng nhạc… rầp rình những hoang dại và niềm đau.

Có đôi lần sinh viên nghèo thức dậy giữa đêm và khóc… ngoài trời vẫn mưa dầm, những cơn mưa đến nhanh khiến cho hoa Tết nở sớm… vậy là chợ hoa xuân sẽ thôi bán được hàng… ba sẽ già thêm với những màu nắng đọng trên lưng, mẹ sẽ them những sợi nhăn nheo, mấy đứa em sẽ ít có cơ hội sờ đến chồng sách giáo khoa mới. Gỉang đường sẽ là quê nhà, và quê thật sẽ chỉ còn là ước mơ. Tết này sinh viên nghèo sẽ cắn hột dưa nơi xứ lạ… crắc crắc… tiếng hạt dưa vỡ hay nỗi nhớ cứ vỡ oà… trời ạh! xin đừng mưa.

Có đôi lần tình nhân thức dậy giữa đêm và khóc… chăn chiếu lạnh và hơi ấm không lảng vảng trong chăn mà chỉ còn trong kí ức… nuôi dưỡng những nhớ cùng nhung… nuôi dưỡng nhau đau khổ về kỉ niệm… cái giường tự dưng hoá thành rộng tênh, nỗi lòng cứ miên man cùng ân ái… tan vỡ một tình yêu… chăn chiếu giữa đêm đông lạnh hay lòng người đang lạnh… cái lạnh ở một nơi xa, lạnh ở giữa ngày nắng gặp nhau giả vờ là người dưng, cái lạnh không đến giữa đêm và đến vì ban ngày được đông lại.. thành một khối tuyết... lạnh căm căm.

Có đôi lần…

Có đôi lần…

Có đôi lần…

… và có hàng vạn lần, những con người trăn trở, trằn trọc thức giấc giữa đêm… và nước mắt cứ tan vào đêm, để sáng mai lại khoát lên mình những mặt nạ để chạy loạn giữa chợ đời ồn ã. Xin một lần nào đó giữa những mịt mù của gió bụi ban ngày, ai đó nhận ra rằng… ừh thì có lần… và ở giữa đêm…
…………………………………………………….
Có lần giữa đêm, người viết thức dậy và thôi không khóc… không khóc vì nhớ, không khóc vì thương… khóc vì nhớ mẹ vẫn cứ lặng lẽ dắt xe ra cổng, chạy đi ăn sáng mình ênh… khóc vì nhớ ngoại cứ lẫn thẫn hỏi :” Vân ơi, chừng nào thằng Tí về con ?”… khóc vì thương ba :” cứ còn lận đận giữa chợ đời vì thằng con”… biết rằng con trai khóc thì yếu đuối, nên thôi , quyết tâm không khóc nữa… chỉ cười. Và một mặt nạ mới lại đeo lên, đeo giữa đêm, khi mình ở lại với chính ta